Giương giương hai mắt nhìn đời
Trông thật tức cười, cái dáng làm sao,
Sớm hôm lặn lội bờ ao
Bò ra bò vào, khệnh khạng cửa hang.
Lúc thì dở thói nghênh ngang
Ngáng hai cái càng, trước cửa lối đi,
Nào hiền nào dịu mấy khi
Nếu có chuyện gì, cua vẫn nghênh ngang.
Sự đời cua chẳng muốn màng
Giơ hai cái càng, giương mắt thế thôi,
Người ta đi ngược đi xuôi
Riêng cua trêu đời, cứ thích bước ngang.
Phải chăng ta đã đàng hoàng
Chưa từng giương càng, chắn lối người ta
Có ai dám nói thật thà
Hay cũng chỉ là, ngang nghạnh như cua?
Huy Trần, 25/07/2013