Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

Khoảnh khắc

Khoảnh khắc

Tình yêu em chẳng thể nào tả nổi
Nào biết rằng có gian dối thật không.
Chỉ biết rằng khi không thấy là mong
Là đợi chờ khát khao trong nỗi nhớ.

Nếu một ngày tình yêu có dang dở
Anh thật lòng ta chẳng muốn lãng quên.
Khi càng xa anh càng nhớ nhiều thêm
Bởi vì em là niềm tin sự sống.

Tình yêu anh có khi nào trống rỗng
Như khoảng trời đang thiếu vắng mây xanh.
Tình yêu em vẫn còn mãi trong anh
Có thể nào mà thời gian  xóa nổi.

Ngày tháng qua anh  vẫn còn mãi đợi
Dù vẫn biết ta chẳng thể đến đâu.
Liệu một mai ta còn nhớ về nhau
Chỉ thoáng là chút riêng tư khoảnh khắc.

Tình yêu nào không gian nan thử thách
Có ngọt ngào và cả lẫn đắng cay
Có lẽ thế mà anh yêu từ đây
Tự khi nào anh cũng không hiểu nữa.

Trần Huy,30/12/2011



Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

Tâm sự

Tâm sự


Đêm khuya chẳng biết làm chi
Đem câu ghép chữ lâm ly đỡ buồn.

Cần đâu phải mẫu với khuôn
Chỉ cần giải tỏa nỗi buồn mà thôi.

Đêm đông nhớ cảnh nhớ người
Nhớ mùa xuân đến, để rồi hè sang.

Thu về sắc lá thêm vàng
Heo may se lạnh, em choàng khăn xưa.

Càng ngồi càng thấy viết thừa
Lung tung câu chữ, bâng quơ mấy dòng.

Câu lục viết cũng chẳng xong
Còn câu bát nữa thêm dòng cho qua.

Thôi thì chẳng......................

Trần Huy,12/2011

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

Nhân thế

Nhân thế

Thời gian như nước qua cầu
Mấy ai sống được bạc đầu răng long.

Sống sao thoải mái trong lòng
Thế gian được vậy còn mong điều gì.

Tiền tài danh vọng làm chi
Bon  chen  luồn  cúi,  so bì người ta

Một mai ngoảnh lại về nhà
Ngậm ngùi con trẻ hóa tha mất rồi

Đâu phải sống ở trên đời
Làm sao phải sống lòng người mới hay.

Cuộc đời phù phiếm như mây
Sao không nghĩ lại những ngày đã qua.

Làm sao vui thú tới già
Xã hội thay đổi, khi mà tiền ''trên''.

Trần Huy,12/2011

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Cây bàng 2

Cây bàng 2- Cây bàng mùa đông

Đông về thật đó bạn ơi!
Chẳng còn manh áo Bàng tôi ấm lòng.

Ao bên lạnh lẽo nước trong
Muốn xin chút uống mà lòng lạnh thêm.

Học trò cũng đứng trên thềm
Còn mình tôi đó giữa nền trời xanh.

Gió bấc luồn giữa bao cành
Dường như mang lạnh, để dành phần tôi.

Còn tôi vẫn đứng dưới trời
Lặng thinh nhìn ngắm những người vội qua.

Còn ai nhớ tới Bàng già
Khi thân không áo, khi mà đông sang.

Nàng Xuân đâu biết hỡi nàng!
Tôi đang ngóng đợi ngày nàng về đây.

Màu xanh áo ấm phủ đầy
Để tôi lấy lại những ngày xanh tươi.

Để tôi sống lại với đời,
Để tôi che nắng cho người, hè sang.

Dù cho mệt nhọc chẳng màng
Giúp cho người bớt chói chang nắng đời.

Trần Huy, 09/12/2011