Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

Nhân thế

Nhân thế

Thời gian như nước qua cầu
Mấy ai sống được bạc đầu răng long.

Sống sao thoải mái trong lòng
Thế gian được vậy còn mong điều gì.

Tiền tài danh vọng làm chi
Bon  chen  luồn  cúi,  so bì người ta

Một mai ngoảnh lại về nhà
Ngậm ngùi con trẻ hóa tha mất rồi

Đâu phải sống ở trên đời
Làm sao phải sống lòng người mới hay.

Cuộc đời phù phiếm như mây
Sao không nghĩ lại những ngày đã qua.

Làm sao vui thú tới già
Xã hội thay đổi, khi mà tiền ''trên''.

Trần Huy,12/2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét