Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Phút ngỡ trong anh






Xuân đến rồi... sao đông còn lạnh giá
Búp chồi non... còn tơi tả vì sương
Hoa đâu đây... đang hé nở ven đường,
Như vẫy chào... mùa xuân đang dần  tới.


Anh bâng khuâng... bên khung trời vời vợi
Kiễng đôi chân... khẽ với một nhành hoa,
Làn gió xuân... mang hơi nồng rất lạ
Vẫn đậm hương... với cả một chút đông.

Nắng chiều nay...từng vệt  đã ửng hồng,
Hoàng hôn buông...từng không thêm thẫm đỏ
Mây ẩn mình... chơi trò chơi đâu đó
Cây rung rinh... khoe gió những mầm xanh.


Xuân đang về...gợi kí ức mong manh
Dù vẫn lạnh... nhưng nồng nàn biết mấy
Bao nhựa sống... đang cựa mình trỗi dậy
Nhớ không em...mùa xuân ấy hôm nào?

Tình còn nồng...từng mỗi phút ta trao
Như biển xanh... cồn cào trong tiếng vỗ,
Sóng nhớ bờ... dâng lên  từng hơi thở,
Lúc dịu êm...ôm ấp mãi vào lòng.


Em còn nhớ... hoàng hôn buổi đó không?
Chân trời xa... ửng hồng màu ối đỏ
Em hỏi anh... thì thầm thoảng trong gió
Phút dịu êm ...hạnh phúc trao về nhau.

Giờ còn đâu... những hạnh phúc tình đầu
Em đã xa...   về đâu chẳng biết nữa
Như cơn gió... vô tình từ muôn thuở
Lúc dạt dào... nhưng cũng vội vụt mau.


Em ơi em !... ta sẽ nhớ tới nhau
Phút yếu mềm...đôi tim từng hạnh phúc
Hãy xem là.....như mơ mà rất thực
Được không em?...như kí ức của nhau?
                                      Trần Huy, 25/1/2013